Má kể hồi đó nhà cửa rộng lắm. Có sân, có nắng, có cái vườn sau trước xanh um. Nhà trước nhà sau tủ kệ đủ kiểu, chả ăn nhập gì nhưng được cái toàn bằng gỗ thịt, chục năm rồi mà hư sao được.
Má nói là có đi đâu, cũng nhớ mùi nhà mình.
Giờ vô thành phố mới hiểu, mùi-nhà-mình đó, là mùi của nắng khơi lên từ bụi hương thảo, mùi khói vịn trên mấy cái bàn tủ gỗ sồi, mùi da thuộc của cái sofa cũ kĩ.
Bây giờ ở chung cư, không có sân, nhưng vẫn có cái ban công nhỏ, lùa nắng vào mấy chậu cây nhỏ coi vậy chứ cũng cái màu xanh um hồi đó.
Cái mùi đó, tìm không ra trong mớ gỗ công nghiệp hiện đại, trong xấp vải simili nhân tạo vô hồn….”